Cuối tuần rồi, anh em tụ họp làm một giải bóng đá nội bộ mà nói thật là vui hơn mong đợi. Sân thì chuẩn cỏ xanh, cầu thủ lương dưới chục tỷ, và tinh thần Sergio Ramos: chiến đấu hết mình cho đội bóng toiyeu, vào sân là chém, kệ mie sếp lớn sếp nhỏ 😆. Trên sân thì chạy như trâu, thở như bò, chân thì cứng mà mồm thì không chịu thua ai. Xử lý nhìn là biết… đá theo bản năng, sút thì rất quyết đoán, bóng đi đâu thì… không quan trọng lắm. Thủ môn toàn hàng tuyển, bắt không khác gì Keylor Navas 🤣
Đá thì phải làm tí chửi nhau cho nóng sân, la hét cho đã cái mồm, nhưng hết trận là lại anh em cây khế, người xách nước, người bổ cam, người nhắc nhở thân thương “dm thằng Minh xx đá bẩn vlonz”

Chốt cmn lại thắng thua không quan trọng, quan trọng là:
Đội Cam vô địch

Về nhà là ngủ ngon

(thằng e cùng tên :D)

Cám ơn BTC với danh hiệu MVP 😀
Giải đấu kết thúc – Bóng đá đúng là liều thuốc xả stress rẻ tiền mà hiệu quả nhất.
Cảm ơn toàn bộ anh em đã tham gia, đá nhiệt tình, chửi yêu đúng lúc và giữ được cái tình.
Hẹn kèo tiếp theo! ⚽🔥


Mong chồng iu của tui lúc nào cũng tìm được niềm vui trong cuộc sống